đoàn thị anh thư
Ừ thì anh nói thật
Anh chẳng nhớ em đâu
Chẳng gọi tên trong đầu
Không làm em nóng ruột.
Ừ thì anh nói thật
Anh chẳng muốn gặp em
Gặp nhiều trở thành quen
Nghiện rồi sẽ khó bỏ.
Được rồi anh nói thật
Đêm chẳng ngủ nhớ em
Đêm chẳng ngủ để xem
Để nghe đều tiếng thở.
Cái ngáp dài nhắc nhở
Ngủ thôi ừ ngủ thôi
Nhưng giấc mơ cần đôi
Em thức anh sao gặp?
Đêm không phải để ngủ
Đêm là để nhớ em
Đêm không phải để ngủ
Đêm là để gặp em.