Không phải chúng ta vô cảm với xã hội mà chúng ta vô cảm với ch

  • Lâu rồi trên nhiều trang báo điện tử và trên nhiều diễn đàn nữa đăng nhiều thông tin về những vụ tai nạn giao thông mà người bị nạn không được ai cứu giúp mặ dù quanh đó có rất nhiều người. Sao vậy? Vì ai cũng nghĩ rằng không phải việc của mình nhiều khi dây vào thêm phiền phức. Nhưng tôi thử đặt ra câu hỏi một ngày nào đó việc xảy ra với chính người thân của chúng ta và chính cả bản thân chúng ta nữa và những người đi đường cũng nghĩ như chúng ta thì chúng ta sẽ ra sao??? và còn giả thiết này nữa vì thờ ơ như thế hoặc giả chúng ta không được cứu kịp thời - tử vong hoặc vì chậm trễ mà chúng ta bị thương tật vĩnh viễn thì chúng ta nghĩ thế nào?

    Một hiện tượng rất phổ biến nữa là các trang báo điện tử rất hay giật tít: Người đẹp A, B lộ hàng là lập tức có hàng triệu lượt xem và phản hồi trong khi có 1 nạn nhân cần được cứu giúp thì chúng ta lại thờ ơ nhất là lớp trẻ ngày nay. Bản thân tôi chứng kiến: một lần gặp người tai nạn bỗng nhiên có thanh niên đi xe máy dừng phanh gấp dừng xuống, tưởng họ có lòng cứu người bị nạn ai ngờ chúng lật người bị nạn lên để móc ví và điện thoại. Khi tôi lên tiếng thì bị đòn trong khi đó vây quanh đó có biết bao người đang dứng chỉ chỏ. Tôi không biết họ sẽ nghĩ gì khi người nằm đó là người thân của họ?

    Xã hội ngày càng phát triển càng kéo theo nhiều hệ luỵ phiền toái, nhưng tôi sợ nhất là sự vô cảm với đồng loại mà vô cảm với đồng loại đồng nghĩa chúng ta vô cảm với chính bản thân chúng ta vậy. Tiêu biểu là những kẻ làm ăn thất đức vì lợi nhuận mà chúng sẵn sằng chà đạp lên mọi đạo đức tren đời. Những người bán rau vì lợi nhuận sẵn sàng phun nhiều lại thuốc trừ sâu thuốc bảo vệ thực vật rồi bán ra thị trường nhưng họ vẫn trồng riêng 1 vườn rau sạch để ăn có biế đâu rằng nhà bán thịt lợn kia cũng dùng tăng trọng thuốc kích thích phát triển bị cấm cho lợn ăn rồi xẻ thịt lợn bán cho ông bán rau. Vo tình hay hữu ý như thế là chúng ta ho nhau ăn độc uống độc và tự ntin rằng chẳng ai bị làm sao cả.

    Rồi đến tế bào của xã hội tức gia đình chúng ta ngày càng hủ hoá và có rất nhiều tế bào đang ung thư nghiêm trọng. Chúng ta hò reo ủng hộ cho quyền tự do bình đẳng, tự do tình dục của những đứa con. Ta thấy tự hào vì như thế chúng đang đi đúng xu hướng phát triển của nhân loại. Nhưng nhân loại phát triển  vì mục đích gì? Có phải vì chính hạnh phúc của con người. Mà hạnh phúc của con người là gì? Là sống vui vẻ con có hiếu cha mẹ có đức, con người đối xử với nhau thân thiện.....nói chung là hạnh phúc nhiều khi rất đơn giản. Thế nhưng chúng ta dạy con chúng ta ra sao? THạt khó trả lời chúng ta đang phát triển theo hướng tích cực hay tiêu cực. Hiện Việt Nam chúng ta cứ có chuyện gì là đem phương tây ra so sánh về mặt phát triển khoa học tôi không phản đối còn về mặt đạo đức họ đang phải học chúng ta đấy thôi. Rất nhiều nước phương tây đang quan tâm đến Nho Giáo, đến Khổng Phu Tử nhưng chúng ta đang làm ngược lại.

    Tôi tự hỏi trong chục năm tới sẽ có bao nhiêu ông bà già ( tưc Bố mẹ chúng ta  bị con đẩy ra đường hoặc vào nhà dưỡng lão), một số người tự hào lắm vì điều này, họ hạnh phúc không khi vào nhà dưỡng lão. Thực tế phương tây dạy con lối sống ích kỷ chỉ biết sóng cho bản thân mình mà giá trị gia đình họ coi nhẹ một phần là do họ mải lo kiếm tiền. Nhưng tôi đặt môt câu hỏi họ kiếm tiền và kiếm nhiều tiền để làm gì? Để họ được đầu thai kiếp khác hay để mua cho họ 1 ông Bố bà Mẹ? thật phi lý khi lý giải được điều này. Từ ngàn xưa con người với mong mỏi là khám phá là giải mã những bí ẩn của thên nhiên của con người. Điều đó nhằm vào mục đích gì. Là nhằm đem lại những tiến bộ giúp con người hạnh phúc hơn. NHưng liệu con người người ngày nay có hạnh phúc hơn không? Điều này xin để chính chúng ta trả lời vậy?

0 bình luận