anh đến với em như một áng mây nhẹ nhàng nhưng cũng không thiếu phần thú vị, lần này là lần thứ bao nhiêu em nhận được tình cảm của một ngưòi con trai, em không nhớ nữa nhưng sao với a em lại thấy cảm giác thân thiết đến vậy, người ta thưòng nói "ghét của nào trời trao của đó" quả không sai bao giờ. anh với giọng nói rặc dân đất thép không nhầm vào đâu được ( vì em có anh bạn làm chung cũng là dân củ chi bạn anh mà), lần đầu tiên em nghe anh nói những lời rất chân thành và không hề cảm giác giả tạo, tuy vẫn còn mơ hồ nhưng em có cảm giác vui làm sao, mỗi ngày thức dậy bởi tiếng gọi của anh ( qua điện thoại thôi) tuy là rất không vui vì em có tật ngủ nướng mà, nhưng em lại không lấy làm khó chịu với anh bao giờ, mỗi trưa, chiều tối anh đều gọi điện cho em , em hỏi lý do thì chỉ có một câu trả lời là " nhớ tiếng nói của em" anh có biết em cười vui sưóng như thế nào trong lòng không nhưng miệng em vẫn nói to như hét cả vào điện thoại là anh xạo quá đi, cứ như thế cũng đựơc hơn 20 ngày anh nhỉ,
anh chỉ là một anh bảo vệ khu công nghiệp ở củ chi thôi nhưng sao nói chuyện với anh em lại thấy ở anh là một người rất lạ, tính anh lại rất lành bởi vậy anh luôn chịu đựng những hạch sách vô lý của em, và anh đã đi vào lòng em lúc nào không biết.
hai mươi ngày đủ để một người yêu một người không anh, bây giờ thì em có thể trả lời là có anh àh. từ lúc anh không gọi điện cho em vào ngày mùng 4 là em bắt đầu cảm nhận được điều đó rồi. em vẫn cố giả tạo kiêu ngạo mà không thèm gọi lại cho anh, đêm ấy em đã thức suốt để chờ cuộc gọi của anh và thiếp đi lúc nào không hay nữa. sáng hôm sau em rất giỏi không chờ vào cuộc gọi của anh mà em đã thức từ rất sớm và cứ nhìn vào điện thoại để chờ nhấp nháy số điện thoại quen thuộc của a 0935109269 từ lúc đó thì em đã nhớ mãi số điện thoại ấy rồi. một ngày hai ngày không chờ đựơc nữa llinh cảm lo sợ mơ hồ nhưng không thể gọi thành tên, em gọi anh liên tục nhưng điện thoại đổ chuông mãi mà không ai bắt máy em như người ngồi trên lửa, suy diễn đủ hướng và tìm mọi cách có thể gắn kết các mối quan hệ của anh và bạn bè nhưng vô vọng, em biết về anh quá ít. anh biết không cảm giác lúc đó như bóp nghẹt tim em vậy. em rất ân hận và buồn, chưa có cơ hội để sữa chữa sai lầm của mình thì bây giờ với anh sai lầm cũ của e m lại lập lại một lần nữa, em chưa kể cho anh rằng có một người bạn đã từng là người anh thân thưong của em cũng vì những cuộc đệin thoại mà trở thành bạn, cũng đã từng gọi em dậy vào mỗi buổi sáng cũng từng quan tâm em rất nhiều, cũng từng bị em ăn hiêp, nhưng em rất vô tâm anh àh, chỉ vì tính trẻ con mà em đã giận anh ấy trong một lần trò chuyện để rồi lần em gọi lại cho anh ấy thì người nghe điện thoại là mẹ anh, anh đã ra đi đột ngột cách đây gần một tháng, em đã khóc rất nhiều, nhưng khóc như thế nào thì em cũng khôgn thể nói với anh anh những gì em còn nợ anh ấy, hôm anh đến với em em đã thầm nhủ trong lòng, e không thể để bi kịch cũ xảy ra một lần nữa, hôm nay em lại điện vào số máy quen thuộc ấy, một người đàn ông trả lời với em nhưng không phải là anh. em thật sự vô vọng vì không còn bất cứ sợi dây nào nối với anh nữa, anh đang ở đâu, hãy gặp em một lần và chỉ cần anh đứng trứơc mặt em nở nụ cười ấm áp ấy thì cho dù mấy ngày qua là một trò chơi của anh dành chơi em thì nhất định em cũng không giận anh đâu, vì cái quan trọng hơn là là em đã yêu anh mất rồi.